T́nh yêu đôi lứa luôn là một chủ đề bât tận. Hôm nay chúng tôi xin gửi đến các bạn đọc một bài viết rất hay được viết từ một cô nàng nữ hộ sinh trẻ với t́nh yêu nghề, yêu người.


Yêu cô nàng hộ sinh như em, anh có mệt không
0h30p....

Hà Nội đêm mùa thu...

Cả thành phố đang ch́m vào giấc ngủ say, cũng chỉ c̣n tiếng c̣i tàu, tiếng rao đêm. Chắc giờ này, anh ngủ rồi phải không anh?

Chỗ em bây giờ chỉ c̣n em và đồng nghiệp. Đêm nay có 6 ca cơ anh ạ. Chắc cũng tầm vài tiếng nữa thôi, lại sẽ có tiếng khóc, lại sẽ có niềm vui trên môi, trên khóe mắt của những ông bố, bà mẹ, rồi cũng có cả bộn bề suy nghĩ...

Anh biết không? Mỗi lần có một mẹ bầu đến, là một lần em cảm thấy vui khi biết sắp có một món quà, một thiên thần xinh xắn đán yêu xuất hiện. Anh biết cái cảm giác đấy không khi mà em được cùng họ trải qua những ngày đặc biệt, những ngày thiêng liêng nhất? Anh có biết em thấy thế nào khi nh́n các mẹ đau đớn nhưng niềm vui vẫn hiện trên khóe mắt những ngày sắp chuyển dạ? Những ngày này, ngoài gia đ́nh th́ các chị ấy rất cần những người như em ở cạnh, em lại càng thấy yêu thêm nghề của ḿnh anh ạ.


Em yêu anh và ....yêu cả các mẹ, các bé nữa
Anh ơi, anh có hiểu được cảm giác của em khi em được đón những thiên thần từ tay bác sĩ không anh? Là hạnh phúc? Không, không phải chỉ đơn thuần là hạnh phúc mà là tuyệt vời, là măn nguyện anh ạ. Chỉ cần em bé khóc, em biết tất cả đă yên b́nh. Em c̣n tưởng đấy là con ḿnh, đấy là máu mủ của ḿnh nên có hà cớ ǵ mà không yêu thương, không chở che chứ? Mắt con nhắm nghiền, miệng con vẫn oe oe đ̣i mẹ. Em thương, em thương lắm...

Anh có buồn không khi em chọn ngành y? Mà hơn thế, em c̣n là một nữ hộ sinh, cái công việc mà ít người dám đụng đến? Thời gian cho anh, cho t́nh yêu của ḿnh em c̣n chẳng có, cũng có được mấy lần đúng hẹn với anh đâu?

À anh ơi. Sao mà cô nàng nữ Hộ sinh bé bỏng như em thấy chạnh ḷng quá...
Hôm nay lúc em đang nói chuyện với một sản phụ, một bác già trông cũng đáng kính trọng nói với vào “ôi giời, bọn hộ sinh có biết ǵ đâu mà...” Em chẳng hiểu v́ sao người ta lại có thể nói những lời lẽ như thế. Em cũng có ăn có học, c̣n được trang bị đầy đủ kiến thức ngành, kiến thức nghề, hơn thế nữa, t́nh yêu nghề của em cũng chẳng kém ǵ t́nh yêu em giành cho anh. Phải chăng họ nghĩ nghề của em th́ bất ḱ ai cũng có thể làm?

Thôi, chẳng nói chuyện ấy nữa...


Nh́n các bé như vậy sao em không yêu được hở anh
Cách đây mấy ngày, có cô gái trẻ vào viện chờ ngày vượt cạn, mặt đầy vẻ ưu tư. Cô ấy đi một ḿnh anh ạ... Chắc anh cũng h́nh dung ra được đấy. Lúc đấy em c̣n chẳng biết ḿnh nên làm ǵ, làm thế nào với cô ấy cả...

Hỏi ra mới biết cũng chỉ v́ lầm lỡ... Sau khi sinh con xong, em chẳng thấy cô ấy đâu nữa... Đời thật trớ trêu anh nhỉ...

C̣n có chị gần chục năm rồi vẫn chưa có con. Cuối tuần nào chị ấy cũng đến, chị lạc quan lắm anh ạ. Chị bảo chị đến để xem, để c̣n cẩn thận trong mọi việc khi sau này chị ấy sinh con... Bỗng dưng em thấy thương người, thấy thương đời nhiều quá...

Thôi anh nhé, em lại tiếp tục công việc của ḿnh đây. Sẽ đi nh́n các mẹ, các con đang say giấc nồng...

Hà Nội sang thu rồi, ngủ ngon anh nhé.

Yêu anh- Cô nàng nữ Hộ sinh bé nhỏ của anh!!!